Câu Chuyện Đáng Suy Ngẫm Của Anh Nhân Viên Chuyển Phát Nhanh

Trước giờ, tôi nghĩ một nhân viên chuyển phát nhanh như anh ta làm sao đổi đời được thế như kết quả lại khiến tôi bàng hoàng.

Cách đây vài năm tôi có quen một người là nhân viên của một công ty chuyển phát nhanh. Chúng tôi quen nhau vì anh này phụ trách khu phố nơi tôi làm việc. Anh thường kể về công việc, cuộc sống ở quê nhà.

Anh nhớ lại rằng, đêm trước khi lên thành phố tìm việc, cha mẹ ở quê cũng không ngừng nhắc nhở, thậm chi họ còn không muốn cho anh đi, sợ một mình anh nơi thành thị. Anh lên thành phố làm thêm đủ thứ nghề từ chạy bàn, bảo vệ đến xe ôm. Cuối cùng anh xin được vị trí nhân viên chuyển phát nhanh. Công việc thì phải đi cả ngày, thu nhập lại không cao, vợ thì sắp sinh. Thời điểm đó anh và vợ anh ở trong một căn nhà chật hẹp khoảng 10m2.

Nghe đến đây thì ắt hẳn nhiều người sẽ nói: “Khổ như thế này thì về quê chứ ở lại thành phố làm gì”. Tôi thậm chí cũng đã từng hỏi thẳng anh như vậy. Anh đáp rằng tuy bây giờ là vậy nhưng tương lai nhất định sẽ khác sẽ không để vợ con mình khổ mãi, anh sẽ tìm ra cách để đổi đời. Nhìn hoàn cảnh anh lúc bấy giờ, thú thực trong lòng tôi cười nhạt vì thấy suy nghĩ ấy thật viễn vông.

Khi bạn chưa tìm ra được thì cứ thử đi, đi mãi cũng thành đường thôi”

Thế rồi, một thời gian sau không thấy anh ta đi giao hàng nữa mà thay vào đó là một người khác. Có lần tôi hỏi cậu nhân viên mới làm thay vị trí anh ấy, câu ta cười nói:

“Anh ấy ra thành phố A mở công ty chuyển phát nhanh rồi anh ạ, anh ấy giờ cũng làm chủ rồi”

Tôi vô cùng ngạc nhiên và hỏi tiếp:

“Thế vợ con anh ấy thì sao ?”

“Dạ, cũng theo chồng vào đố sinh sống rồi”

Lúc ấy, tôi thật sự ngỡ ngàng vì trong suy nghĩ của mình tôi không bao giờ tưởng tượng được anh bạn kia lại thành công đến vậy. Nhìn lại phòng làm việc của mình, xung quanh là những khuôn mặt nhăn nhó, những khuôn mặt chán nản vì công việc làm mãi không hết. Vài người trong số họ tâm sự với tôi rằng họ chán nghề đến mức nào và mong muốn theo đuổi ước mơ như thế nào.

Ngay bản thân tôi, tôi tự soi mình trường gương và tự hỏi rằng có thấy vui vẻ với những gì đang làm hay không. Câu trả lời có lẻ là “không”. Thế nhưng chúng tôi vẫn ngày ngày quay cuồng với công việc mà mình cho là nhàm chán.

Tôi không biết anh bạn kia làm gì để đổi đời. Nhưng ngay lúc ấy tôi chợt nhận ra tôi và đồng nghiệp của mình đã thua kém anh ta. Thua không phải vì bây giờ anh ta làm giám đốc mà chúng tôi vẫn làm công mà thua vì không dám thử sức, không chịu thay đổi bản thân nhưng vẫn mong cuộc đời mình sẽ thay đổi. Thua vì anh ta dám đi, còn chúng tôi vẫn dậm chân tại chỗ.

Đi chưa chắc đã đến đích nhưng không đi chắc chắn là không đến đích. Dám bước đi ở đây đó chính là dám thay đổi.Câu chuyện của anh bạn kia giúp tôi sáng tỏ nhiều điều.

Trong cuộc sống chúng ta chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi những lúc bất mãn với thực tại nhưng điều nên làm là tìm cách thoát khỏi những thứ làm bạn bất mãn đấy, để đi đến những điều tốt đẹp hơn chứng không phải ép mình sống chung, tạm bợ với nó. Thứ duy nhất đủ sức kìm hãm năng lực của bạn chính là bản thân bạn. Khi bạn chưa biết mình nên làm gì thì ít nhất cũng hãy thử làm .

Sưu Tầm.