Liều Và Lĩnh – Trích Tony Buổi Sáng

Lúc thực tập Tony có đi làm cho một xí nghiệp giày nhập khẩu. Ở Hàn Quốc cung cấp một loại keo dán đế, có chứa dung môi dễ bắt lửa. Vì thế quản đốc căn dặn các công nhân không được hút thuốc trong nhà xưởng . Nhưng vừa đi thì có cậu công nhân liền móc ra 1 điếu hút vì thèm, thấy quản lý tới thì vội ném xuống sàn rồi lấy chân giẫm lên. Có lấn ném xuống trúng vào lọ keo bị đổ, thế là lửa cháy bùng lên. Mời lên phòng kỷ luật thì gật gù em hứa, em hiểu, lần sau em không dám tái phạm. Nhưng lần sau thì vẫn chứng nào tật ấy. Tony đề xuất cho cậu ta nghỉ việc vì chẳng mấy chốc hàng trăm công nhân, nhà máy đều bốc cháy với cái lỗi của cậu ta. Lúc đó có đánh, có đập cũng vô tích sự.

Giao thông ở nước ta là nơi biểu diễn cái liều nhiều nhất. Xa lộ, cao tốc và thình lình những người băng qua đường, trèo lên dải phân cách mặc dù đàn xe đang lao vun vút. Cầu vượt bộ hành chỉ dành cho vài đôi tình nhân leo lên đó ngắm xe và vài người tập thể dục. Hoặc những bạn thơ ngay đi đường ngược chiều, đường cấm, vừa đi vừa ăn bánh mỳ, nó tông 1 phát là “câu hát ngâng lên bỗng tắt nửa chừng”. Những chiếc xe máy chạy cắt ngang đầu xe hơi cái rẹt, chỉ một chút lơ là của tài xế xe hơi là leo lên đầu tủ ăn chuối xanh và ngắm gà khoả thân. Nhưng chỉ có những người nước ngoài mới thấy sợ, người Việt Nam mình thì không sợ mấy cảnh đó. Không hiểu sao mà có một quốc gia giao thông rắc rối, phứt tạp, nhiều phương tiện từ thô sơ đến siêu sang tranh nhau từng M2 đường, bóp kèn inh ỏi, la hét, ném vào mặt nhau những ngôn từ xấu xí của tiếng việt cùng ánh mắt giận dữ khi va quẹt. Nếu đụng nhau người đi xe đạp sẽ mắng người đi xe máy, người đi xe máy sẽ mắng người đi ô tô. Cứ xe to hơn là có lỗi trước mắt và thường nhường nhịn bỏ qua, nhưng nếu sừng cồ lại là xảy ra tranh chấp quyết liệt

Dân mình cũng chết nhiều vì tò mò. Nghe tiếng nổ một cái đùng thay vì nằm xuống hay chạy đi thì lại chen lấn nhau coi, sau đó có nổ một phát nữa thì chết sạch trơn. Chết trong ngơ ngác nhưng cái đó do người khác liệu mà gây hại. Những dây điện bùi nhùi dọc ngang trên phố, có thể sau trận mưa giông chiều là rớt xuống đường, nếu không đứt thì tòn teng móc cổ người đi xe máy, nếu có đứt thì rơi xuống vũng nước dưới phố nơi mà nước thoát không kịp và nước cũng là môi trường dẫn điện tốt. Nhưng phải khi có sự cố thì mạng nhện đó mới được gỡ bỏ, còn chuyện dọn dẹp trước đề phòng tai nạn thì không làm vì nghĩ không ra. Những bình ga mini bị rỉ sét loang lỗ vẫn được sử dụng bơm tới bơm lui cả trăm ngàn lần, bật lửa tanh tách trên bàn nhâu và xung quanh là nhiều khuôn mắt đang hau háu ngắm nhìn cái lẩu. Nhưng câu như: “đưa tao ăn cho, chết chóc gì” thường nghe khi đổ thức ăn ôi thiu, hay bánh kẹo nghi nhuộm hoá chất vì tiếc. Bị ngộ độc một cái là ói mặt xanh và từ đó mới rút kinh nghiệm.

Chúng tôi hay đổi lỗi tai nạn giao thông là do đường xá xuống cấp, nhưng đó chỉ là một phần, cái ý thức giao thông mới quan trọng. Chẳng hạn, ở Trung Quốc hệ thống đường phố ở một thành phố duyên hải thậm chí tốt nhất nhì thế giới nhưng tai nạn lại xảy ra nhiều. Ở TP Thành Đảo, có lần Anh Lý đang lái xe hơi chạy trên đường thì phát hiện anh Chu đi xe máy ở chiều ngược lại, thế là anh Lý vội thắng xe lại cái két, chắc chỉ để chào hỏi Nỉ hạo ma cho vui. Những chiếc xe đang chạy phía sau xử lý không kịp, thế là tông đít xe anh Lý cái rầm. Đợi miết không thấy anh Lý xuống xe vung tay chửi bới như mọi khi, tới mở cửa thì thấy anh Lý đã chết trên vô lăng. Hoá ra anh Lý vừa lái xe một tay, tay kia móc cứt mũi – một thọi quen đáng yêu của người Châu Á. Nguyên nhân là do đáng lái xe, hai ngón tay đang nằm trong mũi, bị lực quán tính tông mạnh đâm thẳng vào sóng mũi lên tận mắt dẫn đến ngộp thở và chết.

Các bạn làm trong ngành sản xuất, xí nghiệp nói riêng tuyệt đối không được liều. Vì nếu liều thì sẽ lĩnh.